Just another WordPress.com weblog

Latest

Malay diary – Episode 2 – Chuyến tàu đêm

Day 2 [13/11/2011]

06:00 có lẽ do chuẩn bị kỹ cộng thêm kỹ năng đi đêm nhiều nên nó ngủ rất dễ và rất sâu vì vậy đến khi mọi người ùng ùng xuống xe và bác tài lên mời xuống nó mới choàng tỉnh dậy. Trước cảnh tượng mọi người đang xếp hàng dài trình passport, nó ngờ ngợ nhìn thấy dòng chữ immiration xuất hiện. Nó đã đến… BIÊN GIỚI THÁI LAN. Vội vàng lấy điện thoại ra, điều bất ngờ là chiếc điện thoại đã hết pin và tắt ngúm từ bao giờ, chỉ kịp hiện lên đồng hồ đã 6h và một tin nhắn ngắn cũn “where are you?” khi nó khởi động lại. Mọi việc bắt đầu trở nên rối ren. Nó lật đật nê vội đám hành lý ra ngoài bãi xe và hỏi một chị trông như nhân viên hải quan là làm thế nào để quay trở lại ChangLoon nơi có người đang chờ đón nó ở đó. Chị ta hỏi vài câu và yêu cầu xem hộ chiếu rồi sau đó ân cần chỉ, dĩ nhiên không quên tặng kèm nụ cười sỉ nhục.
Photobucket Nó kéo lê đóng hành lý vội vả tiến về phía chiếc taxi đang đậu. Tất cả mọi người đều nhìn nó như một đứa quái dị vì nó là người duy nhất đi ngược dòng cộng thêm cái đầu như lông nhím chưa kịp cột lại cho tươm tất. Bác tài xế trông khá bụ bẩm với gương mặt lạnh lùng không buồn quay mặt lại nhìn khi nghe nó hỏi có thể chở nó đến ChangLoon hông mà chỉ gằn giọng hỏi passport. Nó chìa passport ra kèm với một đống lời giải thích về những lý do khiến nó phải ở đây vào giờ này bla bla bla… Ông ta săm soi một lúc rồi gọi thêm mấy người trông như “xe ôm” ở Việt Nam thường thấy và trao đổi với nhau gì đấy bằng thứ tiếng gì đấy mà nó không thể nào hiểu nổi. Cuối cùng nó nhận được câu trả lời ngắn cũn “No chock! No drive!” Làm sao mà có chock được khi nó còn chưa bước chân qua biên giới!!! Nó lại nổ lực lần nữa, cầm lấy passport giải thích cho ông ta hiểu cái dấu visa nghĩa gì, cái chock nghĩa gì và việc chở nó về ChangLoon là không hề phi pháp. Sự giải thích nhiệt tình của nó chỉ có thể giúp tăng sự chú ý và từ đó các bác xe ôm các chú taxi kéo đến nhiều hơn. Rồi họ bàn tán, cười nói khiến nó càng bấn loạn hơn bao giờ hết. Nó ngừng giải thích vì biết cũng chẳng thể làm được gì. Nó nuốt nước bọt và nhẹ nhàng hỏi nếu có thể mượn điện thoại của ông ta và gọi cho manager, thay vào đó là cái lắc đầu. Sau một hồi bàn tán, đám đàn ông giãn dần. Mặt nó thất thần nhìn ngóng xung quanh xem có may mắn tìm được chổ nào để sạc điện thoại rồi chuyển thành bất lực khi phát hiện mọi nổ lực đều vô nghĩa cho đến khi nó nhìn thấy một cái travel agency bên kia đường. Như bắt được vàng, nó lập tức lôi đám hành lý thật vội sang rồi gọi lớn khi không thấy có ai ở đó. Một người đàn ông bước ra chào nó rồi nói gì đấy vì cứ nghĩ nó là người Malay. Mọi hi vọng của nó dồn hết vào cơ hội này. Do đầy là lần thứ 2 nó phải giải thích nên có vẻ trôi chảy và logic hơn. Người đàn ông dường như có vẻ hiểu được vấn đề và đề nghị xem passport của nó. Ông ta ồh lên một cái và quay sang nói chuyện với bác “xe ôm” hiếu kỳ chạy theo nó từ bên kia đường. Nó không biết họ nói gì nhưng cảm giác vừa mừng vừa run khi nghe được tiếng “ok” rồi họ gật đầu với nhau. Ông ta quay sang chổ nó và chỉ về hướng bác xe ôm “Ok, he can drive you to UUM”. Nó hơi bối rối một chút. Mặc dù UUM là nơi nó muốn đến nhưng nó có hẹn và sẽ được người ta đón ở ChangLoon. Thế nhưng họ lại nhất quyết không chịu chở nó đến ChangLoon mà chỉ UUM vì lý do gì nó cũng chẳng biết nữa. Nó đánh liều một phen vì dù sao vẫn không thể ở đây hoài được, rồi quay sang bác xe ôm “How much?” Ông ta lại quay sang người đàn ông kia và bàn tán một hồi. Nó đoán chắc đây là case ngớ ngẫn đầu tiên nên ông ta chẳng biết lấy bao nhiêu. “20” Nó như không tin vào tai mình mà buộc miệng hỏi lại “20 dollar?” “20Rm” – người đàn ông đáp lại. Nó ngạc nhiên khi nhớ đến món tiền tương tự phải trả cho 5’ taxi từ KL Sentral đến bus station rồi gật đầu đồng ý.

Đã hơn 7h sáng mà trờ vẫn tối om om và vắng gắt. Xung quanh 2 bên đường chỉ toàn cây cỏ và những cánh đồng. Lác đác lại có vài chiếc xe hơi hoặc xe máy chạy ngược chiều. Gió lạnh lại thêm xe chạy nhanh làm nó không kiềm nổi mà hắc xì liên tục. Trời vẫn ngòm ngọm tối, mọi không gian đều rất im ắng đến đáng sợ. Trong đầu nó bây giờ là muôn vàn suy nghĩ đáng sợ. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu đây là một sự lừa đảo? Nó sẽ bị đưa đến một nơi nào đó ngoài dự định hay ông ta sẽ dừng lại đâu đó tại những cánh đồng ngoài kia… Ohhhhhhhh! Nó không muốn nghĩ thêm nữa. Cố trấn tĩnh mình bằng cách quan sát mọi vật xung quanh. Bây giờ nó mới nhận ra, từ bao giờ, một vầng trăng sáng cứ mãi chạy theo nó trên cao, một vài căn nhà với ánh đèn nhòe nhọe xuất hiện thưa thớt, gió cứ bạt vào mặt nó kèm theo sự ẩm ướt của sương sớm. Thật trong lành và lãng mạn. Nó ước có đủ can đảm để dừng xe và chụp vài pô ảnh. Thật điên rồ! Nó còn không biết đây có phải là con đường dẫn nó đến UUM, nơi nó muốn đến chứ không phải là những cánh đồng trống hay những căn nhà mờ ảo trong sương… Trong lòng thầm cầu khẩn “Chú ơi chở con đến UUM thôi nha chú!” Như thể hiểu trong lòng nó đang nghĩ gì. Bác xe ôm đưa tay chỉ bảng chỉ đường ở bên đường: 1 chỉ hướng đến UUM, 1 chỉ hướng đến ChangLoon – nơi lẻ ra nó nên có mặt lúc 4h. Nó vui mừng khi thấy những cái tên quen thuộc đó nhưng ngỡ ngàng khi ông ta vẫn cứ tiếp tục chạy. “Where are we going?” Nó la lớn như thể để gió không kịp cướp lời. Ông ta nói gì đấy rồi đưa tay ra hiệu đi vòng qua. Trời bắt đầu sáng dần và những tấm bảng chỉ đường bắt đầu hiện ra. Nó vui mừng như muốn khóc thét lên khi thấy một chiếc cổng to trắng rất đẹp với dòng chữ to oành UNIVERSITI UTARA MALAYSIA. Finally, mọi chuyện lại tốt đẹp.

Nó ra hiệu cho xe dừng lại và trả tiền. Nó nhìn xung quanh để tìm xem nơi nào có người để giúp nó đến được kí túc xá hay ít nhất là gọi điện cho manager. Chưa kịp tìm ra thì vài người đàn ông mặc đồng phục ngoắc nó lại. Nó đoán họ là bảo vệ. Nó lôi một đóng giấy tờ gồm invitation, attendance note, passport và cuốn sổ tay có ghi số điện thoại của người liên lạc ra trước khi họ kịp hỏi. Mất một bản tán, một người đàn ông to béo với nước da ngâm đen kiểu người Ấn rút điện thoại ra. Nó mừng thầm trong bụng vì hiểu hành động của ông ta thay cho câu trả lời. Sau khi nói chuyện một hồi bằng thứ tiếng mà nó nghe hoài chẳng hiểu, ông ta ngoắc nó ra hiệu đi theo. Lúc này nó mới hiểu, ông ta là tài xế taxi. Điều đó lý giải cho sự nhiệt tình. Nó leo lên xe theo ông ta vào trường. Không thể nào diễn tả được niềm vui lúc này cùng với sự choáng ngợp bởi sự rộng lớn và trong xanh mát lành của nơi mà nó sẽ gắn bó trong thời gian sắp tới. Nó nhận ra gương mặt quen thuộc thường hay chat qua skype và facebook. Đó là Hanwei – một cô gái nhỏ bé người Malay gốc Hoa. Hanwei đón nó với một vẻ hiền lành đáng yêu. Nó đoán chắc cô cũng hồi hợp như nó khi intern của mình biến mất gần 5 tiếng đồng hồ. Nó rút 5rm đưa cho bác tài xế rồi rôm rả kể câu chuyện phiêu ưu cho Hanwei suốt dọc đường đến kí túc xá…

Photobucket
08:30 Hanwei giúp nó khệ nệ mang đóng hành lý lên tầng 4 vì dorm không có thang máy. Cửa phòng đóng im ỉm. Cô bé phải gỏ cửa và gọi điện đến cả 5 6 lần mới có người ra mở. Chào đón nó là gương mặt gái ngủ của một cô gái tóc nâu tự giới thiệu là Laura. Căn phòng hiện ra gợi nhớ đến nơi mà nó từng sống suốt 3 năm cấp 3 nhưng nhỏ và tiện nghi hơn. Chỉ có 2 cô gái ở đây mà theo lời Hanwei thì những người khác vẫn đang trên đường đến. Nó chọn 1 cái giường và một cái tủ. Bỏ qua loa vài món đồ rồi đi rửa mặt thay đồ. Nó thả uỵch người xuống giường mà ngủ thiếp đi vì quá mệt mỏi.
Xin chào UUU. Một ngày mới lại bắt đầu…

Malaysia diary – Episode 1 – Lận đận ở KL

Nói là diary thì hơi quá nhỉ. Thôi đành tạm xem đây là những chuyện bi hài trong những ngày lưu lạc…

Day 1 [12.11.2011]

08:00 mọi thứ đã sẳn sàng. Bố không về kịp nên không xuống gặp nó trước khi lên đường. Nó chẳng cần phải đưa tiễn gì nhưng chỉ muốn gặp mọi người đầy đủ ở nhà chào nhau mấy câu rồi đi. Hụt hẫn một ít.

Chẳng hiểu sao, đầu nó trống rỗng. Không lo lắng sợ hãi, không lưu luyến vấn vương. Dường như cuộc sống và những chuyến đi đã làm nó trở nên vô cảm hay nó là một người ích kỷ!?

09:30 đang trong line làm thủ tục, bổng phát hiện một gương mặt quen nhưng vẫn còn ngờ ngợ. Buột miệng gọi tên, hóa ra đúng thật. Đó là chị đồng nghiệp. Hóa ra chỉ cũng sang Maylaysia chơi vài bữa cùng mấy người bạn. Trong lòng vui một chút. Plan A như này:

-         Đến KL sẽ alo bạn Sky Nguyễn để xem có đu đeo gì được bạn í trong thời gian chờ chuyến xe bus đêm

Bây giờ thêm một backup plan như này:

-         Bám giò các chị ấy rong chơi KL trong thời gian chờ chuyền xe bus đêm

Nghĩ bụng: mọi chuyện thật đợn giản.

10:35 máy bay bị delay. Cũng không có gì to tát lắm so với lần bị delay từ 8am đến 11pm.

14:00 [giờ Malayisa] finnaly cũng đến được cổng hải quan. Nhìn cái visa của nó, bạn hải quan chợt tròn mắt “Viet Nam áh!?” “Single áh!?”. Chuyện là đại sứ quán Malai tại VN cấp cho nó đến 60 ngày nhưng những bạn này lại nghi vấn 1 single girl thì làm giờ ở Malai đến 60 ngày nên 30 ngày không trả giá mặc dù nó có khang cổ trình bày cái loại invitation này nọ. So the plan is: nó phải get out of Malai vài ngày rồi mới trở lại Malai để bay về. And where: Singapore off course

14:30 vừa lấy hành lý xong thì gặp mấy chị bạn đang lay hoay ở tunetalk store. Nó nhớ ra là nó đã book một sim card and một skybus ticket đến KL Sentral. Zups! Nhân viên tunetalk hướng dẫn nó ra một quầy khác. Rồi nhân viên skybus cũng bảo nó ra quầy khác. Cứ thế nó mất cả nữa tiếng tất tả đi tìm khắp nơi vì có quá nhiều thứ rối ren ở sân bay.

15:00 vừa leo lên xe bus nó gặp mấy chị bạn. “Làm gì mà mồ hôi dữ vậy bé?” “Nảy giờ tìm muốn chết mới xin được chock cho cái bus ticket này nè!” tiếp đến là những con mắt tròn xoe ngơ ngác: tại sao phải xin cái chock ấy. Cô kiểm vé lên xe, vé của họ không có cái chock ấy và dĩ nhiên là tất cả xuống xe. And backup plan bị phá sản chưa đầy 5’

Photobucket Cái chock nhỏ xíu chỉ mỗi chữ “paid”

15:30 giờ mới có thể bình thản gắn sim. Và câu chuyện tiếp theo là: do lúc vội đi tìm chổ để xin cái chock nó quên mất nhờ nhân viên cài và set up cho nó nên nó chẳng biết có cần đến thủ thuật gì đặt biệt không mà bây giờ không sử dụng được. Trong lúc mò mẫn thêm mã vùng xóa mã quốc gia nó đã vô tình xóa luôn bí kiếp: số của bạn Sky. Plan A tan thành mây khói. Nóng, mệt, đầu óc bế tắc lại thêm tiếng bus cứ ọt ẹt như thể tiếng 2 chiếc ghế da cạ vào nhau làm nó thêm hoảng loạn. Fine! Kế hoạch tiếp theo: đến KL Sentral sẽ tìm 1 cái store của SE và nhờ nó cài giúp. For FREE!

16:30 Malaysia chào đón nó bằng những dãy nhà giống hệt nhau dọc 2 bên đường cho dù là chung cư hay office building. Cũ kỹ có, hiện đại có và cả đang dựng giàn giáo cũng có. Chỉ khi đến KL Sentral nó mới thấy đậm chất India. Nó khệ nệ mang vác một đóng hành lý lên ground floor. Đập vào mắt nó là 1 cái store của SE và 1 anh chàng nhân viên có lẽ là gốc Hoa trong khá kute và không đáng sợ như những người gốc Ấn. Anh chàng khá dễ thường và chỉ nó rất nhiệt tình. Câu chuyện là: “Oh! Tunetalk! I can’t help it!”. Và câu chuyện tiếp theo là nó đã nhờ được người ta giúp for FREE nhưng phải mua 1 cái sim khác 49Rm chỉ với 10 Rm trong tài khoản. How comes!!! Nó đành ngậm ngùi chấp nhận và cũng không quên hỏi làm cách nào để đến được bus station để đến ChangLoon và cũng vì có 1 tên đen cứ đi theo hello làm nó sợ chết khiêp. And 2 options:

  1. Walk about 10 phút. Too mệt để có thể đi bộ với đống hành lý
  2. Taxi. Done

Nó hỏi thêm nên trả taxi bao nhiêu là đủ, anh chàng gọi ý khoảng 20-30. Thật đơn giản. Nó lại khệ nệ mang vác hành lý xuống hầm.

17:00 nó làm đúng như anh chàng bán điện thoại nói, chỉ có điều hơi ngạc nhiên là sau khi hỏi giá bạn driver nhanh chóng trả lơì “20Rm”. Nó không cần trả giá. Cho đến khi nó đến được bus station thì mọi chuyện mới vỡ lẽ: làm sao nó lại không thấy được sự bất hợp lý giữa việc đi bộ 10 phút tốn 0Rm và việc đi taxi 5 phút tốn 20Rm. Damn!
Photobucket

Phải mất 1 hồi nó mơi tìm được chổ bán vé. Lý do: quầy vé ở lầu 1 và giữa tầng trệt và lầu 1 là 1 cái gác lửng và cứ thế nó cứ lòng vòng tầng trệt-gác lửng-tầng trệt. Cũng may cho nó là trước lúc đi nó đã in sẵn một list các tuyến xe bus có thể chọn để đến nơi nên vì thế nó mới thoát khoải vòng vây của những bạn da đen cao to và bốc mùi.
Photobucket
22:00 sau 5 tiếng ròng rã chờ đội cuối cùng thì cũng được lên xe. Cũng may là nhờ cuốn chuyện mà nó không cảm thấy tủi thân trong suốt thời gian dài chờ đợi. Nó chuẩn bị rất kỹ: miếng che mắt, bông nhét tai, gối lót lưng và khăn. Chỉnh đồng hồ báo thức lúc 03:30, lúc đấy cũng gần đến nơi nên dậy là vừa để không bị lỡ bến. Tắt đèn và máy lạnh vô thế và ngủ…
Photobucket

Tạm biệt KL. Hẹn một ngày không xa…

The lazy things

Gọi mình là lười biếng cũng được, nhưng với những ideas cool thế này thì không lười biếng thì thật là uổng nhỉ!

1. Đơn giản nhưng hiệu quả lại hoàn toàn có thể tự làm.

Photobucket

Photobucket

2. Post-card + envelope in ONE! Like it!

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

3. Let’s hang it up!

Photobucket

4. Gọi tôi là bạn thân của “cô bé tóc rối”!

Photobucket

Photobucket

5. For any posture

Photobucket

Photobucket

6. Ai đã từng sở hữu 1 chiếc máy ảnh như thế này thì sẽ hiểu nổi khổ của mình mỗi khi… tìm nắp ống kính ^^

Photobucket

Photobucket

Photobucket

7. Whaterver you want: a chair or a hammock

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Starbucks & Bản hòa ca của 156 quốc gia

Ngày trước khi nghiên cứu về các thức marketing của một số thương hiệu franchise lớn của nước ngoài để học hỏi và áp dụng cho kế hoạch mở chuổi coffee [giờ thì quán coffee đó đã đi từ úp and down rồi:(], tôi đã từng mê mẫn với chiến lược này của Starbucks nhằm promote cho (Starbucks) RED và để kêu gọi mọi người quyên góp để gây quỹ cho nạn nhân của đại dịch AIDS.

Starbucks tổ chức một campaign [Starbucks Love Project] kêu gọi mọi người cùng tham gia thể hiện lại cùng một thởi điểm ca khúc All you need is love của The Bealtes. Mỗi giọng hát được added vào, Starbucks sẽ trích ra từ lợi nhuận của mình cho quỹ toàn cần để giúp đở những bệnh nhân nhiễm AIDS tại Châu Phi. Sau campaign, đã có hàng trăm người đến từ 156 quốc gia tham gia thể hiện ca khúc này cùng lúc trong đó có cả Việt Nam.

Dưới đây là TVCs teasing cho campaign
Photobucket
Và đây là video clip đã được edit lại với sự tham gia của các giọng ca đến từ 156 nước trên thế giới
Photobucket
Kết quả thật đáng kinh ngạc: 767,222 Views và 1,423 comments và trách nhiệm xã hội (CSR: Corporate Social Responsibility) đã trở thành thương hiệu và điểm mạnh tiếp thị.

Photobucket

Kèm theo đó, tạm gọi là “global love draw search” vì không biết dịch ra tiếng Việt như nào. Nghe thì hoành tráng nhưng mechanics của cuộc tìm kiếm này chỉ đơn giản là như sau: với 1 triệu bước vẻ đầu tiên, Starbucks sẽ quyên góp 5 cents cho mỗi bước để xây dựng global fund, giúp đở các bệnh nhân AIDS ở Châu Phi.

Photobucket

Còn rất nhiều hoạt động khác, hãy tham khảo tại đây nhé: http://StarbucksLoveProject.com/

Reference: vancouteren.com

Just Let Go

I have just found really excited with this article. Maybe i just let them go…

I know. It’s just easier to keep that garage full of crap that hasn’t seen the light of day in a decade. I mean, there is always that minute possibility that each of those items could possibly be used at some point.

STOP IT & FACE REALITY…..JUST LET GO

I am amazed how we as human beings are capable of having such higher thinking power than every other mammal out there, yet we can’t seem to trash the Thighmaster that looked amazing with the beautiful Suzanne Somers using it, but looked even better just sitting in the corner not being used. People, it should not be so hard to rid items that truly have little meaning in your life. I am not even speaking of general minimalism here either. I am talking about ridding stuff that isn’t being used. Sure, I want and think you should be able to reduce to levels you probably think are extreme right now, but my first step goal is to get you to let go of your emotional attachment to worthless stuff.

The key to this is being honest with yourself. I can’t make you do anything (despite my desire too). You have to take your life in your hands and say, “What is important to me?” Are your kids? Okay, then throw away all the crap laying in your yard so they can actually do this activity called ‘Play Games‘ out there. Is having a pimped out man-cave of your desires? Okay, then clean out and trash 90% of what is in your garage and build a dungeon where you can be-a-guy with a flat screen tv and leather couches. You have to ask yourself, “Does this thing or things contribute to the lifestyle I want?” If not, TRASH IT.

The emotional tie we have to stuff is ridiculous. We must break that bond to develop a stronger identity of our own lives meanings.

Ask yourself honestly this question right now: “From where I am sitting, can I throw away one thing right now?” If you say, “YES”, GREAT JOB and go do that. If you say, “NO”, then ask yourself if you are being honesty or not letting go.

It’s tough ladies and gent’s, but just like your baby blanket and daughter going off to college, you MUST let go of your stranglehold on stuff.

***Hold up! You aren’t done yet. Your homework = Take the next 5 minutes, go through your home, and throw out 5 non-perishable items. Then report back here in the comments what you threw out so I can grade you. You are dismissed***

David Damron
The Minimalist Path

http://theminimalistpath.com/2010/01/just-let-go/

Linh tinh đầu tuần

1. 1, 2, 3 lên dĩa!


Photobucket


2. Khi nhà bạn không có cây!

Photobucket

Photobucket

3. Ru con ngủ ru ca mẹ luôn!

Photobucket

Photobucket

Photobucket

4. Ây dza! Tận dụng đến cả cái lỏi giấy luôn!

Photobucket

Photobucket

Photobucket

5. Kiểu này thì khỏi sợ té ban đêm nhé!

Photobucket

Photobucket

Photobucket

6. Cẩn thận bữa ăn nhe! 1 cách để giúp bạn healthy :D

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

7. Ôi yêu quá xe đạp ơi!

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Tuần này TYM dẫn bạn đi lang thang gặp vài ý tưởng linh tinh để xem bạn có nảy ra ý tưởng nào lang tang không nhé! Sắn tay áo lên nào!


Ý tưởng tuần này của bạn là gì?

1. Vòng tròn xanh cho “bé xanh” nhà mình :D

Photobucket

Photobucket

2. Ui dza! Bộ vest của Daddy cũng nhiều công dụng quá nhỉ!

Photobucket

Photobucket

Photobucket

3. Vũ khí chiến đấu của Mom đây! Có vũ khí trong tay là bất khả chiến bại nhé!

Photobucket

Photobucket

4. Cái nhà sách mini này cũng đơn giản đấy chứ! Thử tài khéo léo của mình xem sao!

Photobucket

5. Uống cafe đã dễ nay lại càng thêm pro luôn!

Photobucket

Photobucket

Photobucket

6. Khỏi sợ chìa khóa không chui đúng lỗ nữa nhé!

Photobucket

Photobucket

7. Thật là cool! Thử xem mình có làm ra chân dung của “mình” không nhé!

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

7 ý tưởng tuần này của TYM hết đổi… bình thưởng. Còn ý tưởng của bạn thì sao? Cùng chia sẻ nhé! Giờ thì bắt tay vào triển khai từng ý tưởng 1 thoai! Let’s do it!

7 ý tưởng độc đáo

1. Phụ kiện cho chuyên gia “ghiền TV”

Photobucket

Photobucket

2. Chiếc ly 2 in 1 cho quý ông

Photobucket

Photobucket

3. Chị em mình thật ngọt!!!!!!!!

Photobucket

Photobucket

4. Phát kiến mới cho chiếc kẹp hồ sơ

Photobucket

5. Ăn mì chưa bao giờ dễ thế!

Photobucket

Photobucket

6. Thế này thì mình cứ ở hoài trong WC :D

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

7. Ống viết tự chế!

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Mỗi tuần mới TYM luôn muốn mang lại cho các bạn đọc niềm cảm hứng mới. Tuần này hãy bắt đầu từ những sáng tạo đơn giản nhất nhé!



7 niềm vui cho tuần mới

1. Vào bếp đầu tuần nào!

Photobucket

2. Cùng nhăm nhi tách cafe nóng nhé!

Photobucket

Photobucket

3. Tôi yêu yogurt :D

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

4. Cấm: ủi đồ tại văn phòng!

Photobucket

Photobucket

Photobucket

5. Se chỉ cầu duyên

Photobucket

Photobucket

6. Tưới cây tập thể nhé!

Photobucket

7. Vì nhà mình sạch đẹp nhé!

Photobucket

Photobucket

Một tuần mới tràng đầy niềm vui và cảm hứng nữa nhé các bạn của TYM!



7 Ý TƯỞNG TIỆN LỢI ĐẦU TUẦN

Tuần mới đến rồi! Thử xem bạn có đoán được 7 ý tưởng tuần này là gì không nhé! Vì lần này TYM sẽ không chú thích cho bạn đâu!

Chúc các bạn đọc TYM một tuần mới thất fresh nhe!

1.

Photobucket


Photobucket

Photobucket

Photobucket

2.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

3.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

4.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

5.

Photobucket

Photobucket

6.

Photobucket

Photobucket

7.

Photobucket



Follow

Get every new post delivered to your Inbox.